Đăng bài

Hoa nở cũng sẽ có lúc tàn

Đàn ông có rất nhiều chốn để đi, nhưng lại chỉ có một chốn để quay về. Và khi người đàn ông nhận ra điều này, đồng thời cũng là lúc họ đánh mất đi một điều quan trọng.
Đàn ông có thể lên giường cũng nhiều người phụ nữ mà không cần tình yêu, cái cần chỉ là cảm giác mới lạ.
Nhưng đàn bà thì khác, họ không lên giường với người họ không yêu, và khi họ chấp nhận trao đổi thể xác là sự tin tưởng dành cho đối phương là rất nhiều.
Đàn ông chỉ cần cảm giác. Đàn bà thì phải cần tin tưởng. Đàn ông nghĩ, cho dù có đi bao xa, đi thế nào. Phụ nữ vẫn phải chờ đợi, và cái nơi gọi là nhà sẽ không bao giờ đi đâu mất, đúng là nhà không chạy được mất, nhưng nhà có thể thành nhà hoang, hoặc đổi chủ.
Không có ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai, cũng không ai có thể mãi ngồi ở một nơi để chờ đợi một người.
Trăm người đàn bà bên anh lúc vui, nhưng lại chỉ có một người ở bên cạnh anh lúc buồn. Trăm người đàn bà vì anh mà cười, nhưng lại chỉ có một người vì anh mà khóc.
Đôi khi anh cần phải hiểu, với em anh là một người quan trọng, với em anh là một người đáng để tôn thờ. Nhưng ở ngoài kia, anh chỉ là một hạt cát bé nhỏ, rất đỗi bình thường. Nhưng vì yêu nên em mới cảm thấy anh đặc biệt. Đừng vì thế mà cho rằng mình được quyền hạn làm những điều quá đáng. Anh nên nhớ, hoa có nở cũng sẽ có lúc tàn. Tiệc vui đến mấy sau cùng cũng sẽ tan.

(Stam)

Duyên nợ

Có một chàng trai rất yêu một cô gái , họ yêu nhau đã nhiều năm rồi , bỗng một hôm cô gái bỏ anh theo một người con trai khác, chàng trai đau khổ lên chùa hỏi sư thầy
” Tại sao con yêu cô ấy nhiều như vậy mà cô ấy vẫn bỏ con mà đi ? “. Sư thầy liền cho anh xem một tấm gương trong đó có hình ảnh của một cô gái chết bên lề đường , ai đi qua cũng mặc kệ , duy nhất chỉ có một chàng trai đắp cho cô gái chiếc áo rồi cũng bỏ đi … Mãi sau có một chàng trai khác đến đưa cô gái đi chôn cất . Sư thầy nhìn anh và nói ” kiếp trước anh chỉ là người đến đắp chiếc áo cho cô gái còn người hiện giờ cô ấy đang bên cạnh chính là người đã chôn cất cô ấy ..đó là DUYÊN NỢ . Anh chỉ có duyên với cô ấy thôi ,

Con người sống có giai đoạn , hết kiếp này nối tiếp kiếp khác . Con người đến với nhau bởi chữ DUYÊN , còn bên nhau bởi chữ NỢ . Nhiều đôi yêu nhau 5,10 năm nhưng cuối cùng vẫn chia tay . Một trong hai người có tình cảm với người khác , người đời nhìn vào sẽ nói người kia đểu cáng và đáng quên đi nhưng thực ra đó chỉ là người ta đã trả nợ xong và đến lúc phải dời đi.
___
Sưu tầm.

Chỉ là ta không thể lãng quên nhau

Chỉ là… đã từng yêu quá đậm sâu
Sao có thể nói một câu mà lìa xa nhau ngay được!
Chỉ là… đã từng một lòng nguyện ước
Sao có thể dặn lòng cất bước mà không ngoái lại phía sau…

Chỉ là… đã từng là trọn vẹn của đời nhau…
Sao có thể vì thương đau mà vò nhàu quá khứ!
Chỉ là… đã từng trao trái tim cho người khác giữ
Sao có thể đủ mạnh mẽ để tự mình tìm vui…

Chỉ là… đã từng hứa chỉ thuộc về nhau thôi
Sao có thể thả trôi và xem nhau như người xa lạ!
Chỉ là… đã từng vì nhau mà bất chấp tất cả
Sao có thể đành lòng buông bỏ, kệ mặc người ấy sống ra sao…

Chỉ là… không thể lãng quên  nhau…

(Du Phong)

Em không có gì

Em biết mình chẳng có gì đặc biệt đâu
Không xinh xắn, đáng yêu, không yêu kiều thục nữ
Em chỉ có một tình yêu ấp ủ
Trao trọn cho anh, hôm qua, hôm nay và mãi tận sau này.

Em chỉ là một người con gái bình thường biết dang rộng đôi tay
Chấp nhận thứ tha sau những ngày bão nổi
Vì em biết mình cũng nhiều khi mắc lỗi
Nên em hiểu bao dung sẽ tốt hơn những lời nói đắng lòng.

Cô gái như em cũng rất sợ gió giông
Sợ một ngày người không cần em nữa
Nhưng em vẫn tin vào những lời anh hứa
Bởi em biết rằng
yêu thương sẽ vững bền nếu mình tin tưởng lẫn nhau.

Em không có gì ngoài trái tim khờ dành cho anh không toan tính trước sau
Và mong ước tình yêu sẽ bền lâu như bao người được ở bên nhau cho đến khi đầu bạc
Và trong em luôn vẹn nguyên khao khát
Ngày mỗi ngày nghe tiếng hát của anh.

Em không có gì đâu ngoài sự chân thành.

Lai Ka

Tôi luôn cảm thấy mình lạc lõng giữa cuộc đời

Bạn bè cha  mẹ tôi vốn có tất nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy cô độc,cho dù đang đi giữ đám bạn đông đúc vẫn không làm cho tôi có thể cười thật sự.
Đôi mắt lúc nào cũng thẳng thờ, suy nghĩ, nghĩ rất nhiều không hiểu là nghĩ gì nhưng cứ ngay ra đó, bỏ lỡ tất cả những trò vui với bạn bè, những kỷ niệm hạnh phúc với cha mẹ,cứ như thế ngày càng khoảng cách của tôi với mọi người này càng xa cách, để đến khi tôi nhận ra thì cũng đã quá muộn, nó đã thành một bức tường mất rồi.Đau đớn,uất ức nhưng lại không thể làm được làm gì được nữa, tôi cứ cố gắng thu hẹp thậm chí là đập tan đi bức tường đó, nhưng càng làm như vậy mọi thứ lại càng trở nên gượng gệu, cứng hơn bao giờ hết.
Tôi nhìn nó trong vô vọng, những giọt nước mắt lăn đều trên má, để rồi tôi bắt đầu quen với nó, quen dần với những chiều đi học về lẻ loi,quen dần với những khó khăn mà không có ai ở bên, quen dần với những lần làm bài tập nhóm chỉ đơn bóng cặm cụi thức khuya làm một mình, quen dần với… Thế rồi cũng vì thế đã khiến tôi mạnh mẽ lên, khiến tôi trưởng thành hơn, có đôi lúc tôi vẫn nhớ về ngày xưa khi những nỗi buồn của tôi được tâm sự được chia sẻ, nay nó được cất gọn vào ngăn kéo được gọi là ký ức,tôi quên đi và bắt đầu bước tiếp cho tương lai này.

Người gửi: doanngocthanhnhan…@gmail.com