Đăng bài

Thu về

Thu chín mọng .. vàng cong chiếc lá
Heo mây về .. phiến đá rong rêu
Hoàng hôn nhuộm tím những chiều
Hàng cây vẫn đợi đìu hiu ghế buồn

Kimhue

Đợi

Ánh đèn khi tỏ khi mờ
Em ngồi em nhớ em chờ đợi anh
Dù cho có thức năm canh
Em đây vẫn cứ đợi anh đến cùng.

@Mai Hương

Đừng ngại thay đổi

Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu.
Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hi sinh gian khổ.
Nên đừng lo ngại những quyết định của mình sẽ sai lầm, bởi ngay cả những điều tồi tệ nhất cũng có ý nghĩa riêng của nó. Có trải qua đau khổ, cay đắng con người ta mới hiểu ra được nhiều điều, mới nhìn nhận ra được những sự thật mà nếu như ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra.

Thương mến,
Cách Sống

Người lạ với những kỷ niệm

Thực ra trong tình yêu điều đáng sợ nhất là sau cùng chúng ta phải nghe hai chữ “đã từng”. Đã từng yêu, đã từng thương, đã từng cầm tay, đã từng ở bên nhau qua năm tháng, thế nhưng đến cuối cùng cũng chẳng còn lời lẽ nào chính xác hơn để miêu tả mối quan hệ của hai người ngoài “người lạ với những kỷ niệm”…

Một chút gì để nhớ

Vô tình quá ta thôi không nhắc nữa
Mà người ta cũng chẳng đến một lần
Vô tình quá nên quên lời đã hứa
Giữa ngã đường…lòng bỗng thấy phân vân..!

Người và ta chắc có duyên không phận
Tuổi xuân qua bỏ ta lại một mình
Hoa tươi thắm rồi hoa tàn héo úa
Ta và người…cứ thế cũng lặng thinh..!

Xin đừng nói đổi thay là vốn dĩ
Vì đôi khi chỉ tại bởi lòng người
Ta ước muốn thời gian ơi dừng lại
Giữa lúc này…giữ mãi áng mây trôi..!

Ai Rồi Cũng Khác

Về với em đi anh

Cũng nhiều lần em tự hỏi, thanh xuân này rốt cuộc em đã làm sai lỗi gì mà chẳng còn thể gặp lại anh thêm nữa.

Em buồn những buổi chiều như thế, ngồi góc quán quen, nhìn người ta tấp nập đi về, tay nắm tay, vai kề ngực, kẻ cười, người nói. Vậy mà lòng em vẫn nóng hổi nỗi buồn và những cô đơn.

Về gặp em thôi, rồi đi cũng được mà anh …

(Khải Vệ)