Đăng bài

Một chút gì để nhớ

Vô tình quá ta thôi không nhắc nữa
Mà người ta cũng chẳng đến một lần
Vô tình quá nên quên lời đã hứa
Giữa ngã đường…lòng bỗng thấy phân vân..!

Người và ta chắc có duyên không phận
Tuổi xuân qua bỏ ta lại một mình
Hoa tươi thắm rồi hoa tàn héo úa
Ta và người…cứ thế cũng lặng thinh..!

Xin đừng nói đổi thay là vốn dĩ
Vì đôi khi chỉ tại bởi lòng người
Ta ước muốn thời gian ơi dừng lại
Giữa lúc này…giữ mãi áng mây trôi..!

Ai Rồi Cũng Khác

Về với em đi anh

Cũng nhiều lần em tự hỏi, thanh xuân này rốt cuộc em đã làm sai lỗi gì mà chẳng còn thể gặp lại anh thêm nữa.

Em buồn những buổi chiều như thế, ngồi góc quán quen, nhìn người ta tấp nập đi về, tay nắm tay, vai kề ngực, kẻ cười, người nói. Vậy mà lòng em vẫn nóng hổi nỗi buồn và những cô đơn.

Về gặp em thôi, rồi đi cũng được mà anh …

(Khải Vệ)

Không thể gọi là từ bỏ vì đã bắt đầu đâu

Không thể gọi là từ bỏ vì đã bắt đầu đâu!
Cũng chẳng thể nói cứ cố gâng là được. Có những chuyện chỉ cố gắng thôi vẫn chưa đủ.
Điều quan trọng nhất là cứ là chính mình, làm hết sức những gì có thể. Kết quả dù thế nào cũng sẽ chẳng có gì tiếc nuối, mọi thứ sẽ trọn vẹn theo cách này hoặc cách khác.
Những gì xuất phát từ sự chân thành thì sẽ được đền đáp bằng chính sự chân thành! Mọi thứ đều có cách của riêng nó!!!

Trên thế gian này…

Trên thế gian này…
Cái vừa sâu đậm vừa mỏng manh nhất của con người…đó là tình cảm…!

Trên thế gian này….
Cái vừa rộng vừa hẹp nhất của con người…đó là trái tim…!

Trên thế gian này…
Cái vừa gần vừa xa nhất của con người…đó là đôi mắt…!

Trên thế gian này…
Cái vừa lớn vừa nhỏ nhất của con người…đó là cách lòng…!

Trên thế gian này…
Cái vừa nặng vừa nhẹ nhất của con người…đó là thái độ…!

Trên thế gian này…
Cái vừa đẹp vừa xấu nhất của con người…đó là tâm hồn…!

Nợ đồng lần

Mặc kệ đời!
Cho ta …buốt giá
Nuốt vào lòng những.. đắng và cay
Những âm thầm trong ta… đắng ngắt
Mặc kệ hồn!
Thả sức chơi vơi

Mỗi lần vui!
Con tim …nhói.. nhói
Mặc!
Khi cười..
Giọng nói héo hon.
Những lúc say nuốt vội lệ lòng
Chan nước mắt….
Mặc!
Đời…. té ngửa

Tình lững lờ!
Mây trôi loạn hướng
Mắt môi cười lả lớn lem nhem
Chát lên đời…
Những phấn và kem.
Mang mộng đến… men tình chất ngất

Đời luân vũ âm hồn nóng lạnh
Có vinh quang ẩn cả bần hàn
Thương có đấy cũng hận chồng chất
Là cái mốc… để mà ta ham sống..!!

Ôi!
Mặc kệ đời …lê lết…
Nợ đi hoang.
Ta mặc ta…hồn hoang…tâm còn tĩnh
Cười ha hả mắt….ươn..mặc môi ngọt
Nợ đồng lần!
Ai!
Có nợ như ta.
Ta!
Nợ người!
Người!
Cũng..nợ..ta.
HA…HA..HA
VC

Mưa đêm

Đêm dài nhớ em không ngủ được
Bật dậy làm vội mấy vần thơ
Ngoài hiên mưa vẫn rơi rả rích
Lòng nghe buồn bã tiếng mưa đêm…

@Dac Nguyen

Nhân duyên

Tha thứ cho một người thì khá đơn giản, nhưng để tiếp tục tin tưởng lại là đều không hề dễ dàng.
Dưỡng ấm một trái tim phải mất rất nhiều thời gian, nhưng làm nó lạnh giá chỉ cần trong chớp mắt.

Cuộc sống, nên hoàn thiện lấy chính mình, đừng chen vào cuộc đời người khác.
Dù là mối quan hệ gì thì Người đến – nên nhiệt tình tiếp đón, Người đi – hãy bình thản tiễn đưa!
Cái không thuộc về mình, đừng trông chờ; người đối với mình không thật lòng, cũng hãy thôi hy vọng

Thời gian luôn thay đổi, ai rồi cũng sẽ khác đi. Dù nỗ lực đến đâu, điều không thể quay lại thì vĩnh viễn là không thể!
Đôi khi thế giới thật rộng lớn. Bao la đến nỗi chỉ cần một lần chia xa là cả đời không còn cơ hội gặp lại
Nhưng cũng có lúc trái đất bỗng trở nên giới hạn. Nhỏ bé đến mức vừa chia tay, quay đầu lại đã thấy gương mặt họ đang tươi cười, rạng rỡ…
Cho nên: khi gặp gỡ hãy biết cách trân trọng, lúc bên nhau nhất định nhớ giữ gìn
Quay lưng rồi hãy là người lịch sự, khi chia tay nhất định nhớ mỉm cười.
Vì biết đâu, lần chia xa này sẽ trở thành vĩnh viễn.

Sưu tầm

Luyến thu

Đêm trăng thanh ánh huyền hư ảo
Ngõ xưa về xao xác phượng rơi
Vẳng nghe tiếng sáo đầy vơi.
Thế thôi cũng đủ bồi hồi luyến thu…

Lan Anh