thothoau.com

Cảm giác

Con gái… 

Ngày đầu tiên: Mình nhìn thấy 1 đứa ngốc ngủ ở ghế đằng trước… 
Ngày thứ 2: Mình lại nhìn thấy đứa ngốc đấy bị phạt… 
Ngày thứ 3: Cái đứa ngốc đấy lại đánh nhau… 
Ngày thứ 4: Ô cái đứa ngốc đấy đâu rồi?

Con trai…

Ngày thứ nhất: Khi mình mở mắt ra, mình nhìn thấy cô ấy…cô ấy cười… 
Ngày thứ 2: Mình cố tình bị phạt để nhìn cô ấy cả tiết… 
Ngày thứ 3: Có thằng nói thích cô ấy… 
Ngày thứ 4: Mình ngồi ghế sau rồi nhìn cô ấy, đợi khi cô ấy quay lại và nhìn nhau cười…

Khi Nào Có Đủ Tiền Anh Sẽ Mua Cho Em…

Mua cho em con gấu kia đi anh. Con kia kìa… 

Vừa nói con bé vừa dướn người lên chỉ vào con gấu to nhất được đặt trong cùng. Con gấu rất to, phải gần bằng một người. Trông cũng khá đẹp… 

– “Bây giờ anh chưa có tiền. To lắm, chắc là đắt em nhỉ ?”

Chàng sinh viên nghèo nói với cô bé với vẻ chán chán và xấu hổ. 

– “Mua cho em đi anh, anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy, toàn tặng những thứ em không thích lắm. Em thích con gấu ấy.
– Nhưng anh nói thật mà. Anh xin lỗi nhé. Khi nào có tiền anh tặng em được không?
– Nhưng em muốn bây giờ !”

Chàng trai: “Ừ, rồi khi có tiền anh sẽ mua, nhé… ?”

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .



– ‘Anh ơi, chiều nay đi chơi được không?
– Chiều anh bận rồi. Khi khác được không em ?
– Ừ”
. . . . .
– “Anh ơi, hôm nay đi cắm trại, anh đi không?
– Uây, anh không đi được đâu. Anh lại có việc bận…
. . . . . . . . . . . . . . . .
– Sao cả tháng nay anh không đi chơi với em. Anh tránh em à? – Con bé tức tối hỏi…
– Không! Anh bận thật mà …!
– Anh bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi không giành được 30 phút cho em à?
– Anh xin lỗi…
– Rồi anh trễ hẹn, thất hứa, anh hứa mấy lần nhưng anh chẳng thực hiện được điều gì cả. Em không chịu được đâu… Anh đã không cho em được bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt em… Anh quá đáng lắm!”
Và con bé bỏ đi, vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè… 

Tối đó con bé nhắn tin: “em muốn chia tay”
“sao thế em, anh xin lỗi em rồi mà. Em giận anh à”
“em cảm thấy hết tình cảm rồi, không yêu anh nữa, với lại em cần nhiều hơn những gì anh có thể cho em, quyết định vậy đi”
. . ………..
“anh không muốn, em đừng như thế. Anh yêu em”
….. 

Và chia tay, con bé bắt đầu quen rồi.

Yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn nó, thi thoảng nó có gặp lại người yêu cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp. Có lần nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhãi mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ: “đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…”

2 tháng, nó đã có nười yêu mới được 2 tháng, cũng đồng nghĩa với việc chia tay người yêu cũ 1 khoảng thời gian gần như vậy. 

Máy điện thoại có tin nhắn:
“Em ra ngoài được không?”
“Làm gì, trời đang mưa”
“Em ra cổng thôi, anh muốn gặp em một lúc, nhé”
Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng, tỏ vẻ khó chịu !
– “Gì thế?
– Anh tặng em. Như anh đã hứa. Món quà cuối cùng.”
Nó lặng người. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người yêu nó ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì được bọc kín lại trong giấy bóng..
– “Anh đã hứa tặng em, khi nào anh có đủ tiền, giờ anh mới có đủ … Tặng muộn 1 tí, em sống hạnh phúc nha!”

Nó cầm con gấu to. Nặng trịch không biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa.
Nó đứng lặng đi nhìn người yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra người yêu nó không đi chơi với nó vì anh phải đi làm thêm. Và anh đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.

Người yêu nó đã buông tay khi nó nói chia tay, không níu giữ điều gì, chỉ giữ duy nhất 1 lời hứa với nó – “Anh sẽ mua tặng em khi anh có đủ tiền”

Chiếc ô rơi xuống, nó khóc giữa cơn mưa…
… và nó biết rằng điều nó đã đánh mất sẽ không bao giờ tìm lại được nữa…
                                                                             (Sưu Tầm)

Ừ thì…lặng lẽ

Anh đã từng nói nhớ em chưa

Hay chúng mình, cứ thế lặng lẽ thương mà không hề hẹn ước

Hay chúng mình, cứ thế bước qua những chòng chành mất được

Cứ thế mà nghĩ về nhau

Anh đã từng che giấu một nỗi đau
Cũng như em từng nhĩ nhàu trái tim bởi một tình yêu vỡ
Trắc trở, chát đắng, buồn thương
đã đôi lần ngỡ
Chẳng thể tiếp tục một tình yêu

Duy chỉ có một điều
Chúng mình không đánh mất
Một trái tim chân thật
Nên đã gặp nhau ở một cung _đường bão nổi và tối tăm
Có cái gì lóe lên ở phía xa xăm
Hình như là nhớ

là mong
là chấp chới
trong muôn vàn suy nghĩ
Để rồi cuối cùng chẳng cần suy tính kỹ
Cứ thế mà lặng lẽ bên nhau
Ừ thì đã đau

Ừ thì đã mất
Ừ thì đã cất
Ừ thì đã thật lòng mong một chút bình yên
Câu nệ gì khoảnh khắc đầu tiên
Miễn sao ấy là bờ bến cuối
Mừng mừng, tủi tủi
Nắm đôi bàn tay, run rẩy đến bạc đầu

St.

Tiếc không anh nếu một ngày em thuộc về một người khác

Và em đã tìm được một người, mà người ấy không bao giờ nói bận khi đang nhắn tin hay trò chuyện cùng em. Người ấy không bao giờ bỏ rơi em một mình trong những nỗi buồn từng đêm thâu. Một người mà can tâm tình nguyện sẽ mãi bên em dù khó khăn trắc trở thế nào đi nữa, một người không hứa hẹn thề thốt nhiều như anh nhưng lúc nào cũng nắm chặt tay em….

Có một ngày, em và anh cùng qua con đường ấy – nơi chúng ta cùng nắm tay nhau vai kề vai bước đi trong hạnh phúc – và khi ấy vô tình nhìn thấy nhau nhưng người nắm tay em không còn là anh nữa mà là người ấy, người sẵn sàng và đủ niềm tin làm chỗ dựa cho em quãng thời gian còn lại liệu anh có buồn lòng không?

Người ta từng nói rằng yêu nhau và đến được với nhau hay không còn phụ thuộc vào duyên và nợ của hai người từ kiếp trước. Anh cũng từng nói rằng anh tin điều đó. Thế nhưng, em thì không. Giây phút rời xa em, anh nói rằng chúng ta có duyên nhưng không nợ nhau.

Nhưng em không nghĩ vậy, “Duyên là do trời định, phận là do người trao”.

Mình gặp nhau và yêu nhau, ấy là duyên. Còn đến với nhau hay không lại không phải ta có nợ nhau mà là do mình có đủ yêu thương để cùng nhau đi đến cuối con đường mà lúc yêu nhau da diết chúng ta đã từng vẽ lên nó trong tưởng tượng. Anh chắc vẫn còn nhớ chứ? Khi ấy cái con đường mà anh từng rải đầy hoa hồng để nắm tay em đi trong ảo giác nó vẫn còn trong em nhưng mờ nhạt lắm. Đến bây giờ em mới thấy mình nên trưởng thành hơn và phải biết chọn “người nào vì em mà làm tất cả chứ phải dùng lời lẽ để diễn tả cả tương lai.”

Vững lòng anh nhé, em đã không còn là cô gái ngày hôm qua yêu anh trong dại khờ.

Xin lỗi anh, tất cả chỉ là quá khứ!

Em cũng sẽ hứa với anh rằng em không quên những hoài niệm ấy mỗi lúc cần nhớ về. Em gọi là hoài niệm chứ không phải kỉ niệm, bởi vì nơi ấy là nơi em gói gọn lại tất cả những gì thuộc về anh, là nơi em giữ anh cho riêng mình, là nơi mà em xem đó là góc khuất của cuộc sống để mai này khi bên cạnh ai đó em sẽ không đau buồn như người ta bất chợt nhớ về những kỉ niệm của họ.

Anh à!

Nếu một ngày có người đến bên em ở cạnh em và lắng nghe những điều em nói, nghe hết cả những nỗi đau em kể, em có nên yêu người đó không anh?

Nếu một ngày có người luôn bên em mỗi khi em buồn và thấu hiểu hết những tiếng thở dài từ lòng em, em có nên yêu người đó không anh?

Nếu một ngày có người sẵn sàng là lựa chọn cuối cùng của em và chấp nhận ở bên em chăm sóc em quãng thời gian còn lại, em có nên yêu người đó không anh?

Và em đã tìm được một người, mà người ấy không bao giờ nói bận khi đang nhắn tin hay trò chuyện cùng em. Người ấy không bao giờ bỏ rơi em một mình trong những nỗi buồn từng đêm thâu. Một người mà can tâm tình nguyện sẽ mãi bên em dù khó khăn trắc trở thế nào đi nữa, một người không hứa hẹn thề thốt nhiều như anh nhưng lúc nào cũng nắm chặt tay em….

Và bây giờ, người ấy muốn mang em đi xa khỏi những bộn bề mệt mỏi của cuộc sống, chấp nhận bên em dù lúc em xinh đẹp hay xấu xí, dù lúc em nghèo nàn khổ cực, liệu anh có nuối tiếc không khi em chọn người ấy?

Tiếc không anh nếu một ngày em yêu người khác rồi

Anh biết không, em đã từng phải gồng mình lên chống chọi với nỗi đau hằng đêm khi mà anh vẫn đang vui vẻ với cuộc sống riêng mình. Em giấu nỗi nhớ, giấu niềm đau để tim thôi giằng xé trong những giây phút mà anh đang vui vẻ.

Nhưng bây giờ, đã có người thay anh xoa dịu những nỗi đau đó, làm lành vết thương đó trong em và yêu em một cách chân thành, anh có ghen tỵ với người ấy không anh?

Và nếu bây giờ em yêu người ấy, cùng nắm tay người ấy đi hết con đường mà anh từng rải đầy hoa hồng, liệu anh có nuối tiếc không?

Anh chẳng cần phải nuối tiếc vì mất em đâu, bởi vì điều anh đáng nuối tiếc là anh đã vô tình tạo cơ hội để em gặp được người tốt hơn anh.

Nếu ngoài kia, có ai đó đang đau lòng và tự vùi mình vào những nỗi cô đơn sợ hãi mỗi khi đêm về, thì hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. Sẽ có người đang chờ đợi cơ hội để đến bên bạn, chăm sóc lo lắng cho bạn và yêu thương bạn chân thành hơn người mà bạn đang dành trọn con tim cho họ. Đừng bao giờ gục ngã trước nỗi đau tình cảm, nó sẽ qua đi nhanh chóng, khi tìm được người thực sự dành cho mình bạn mới cảm thấy rằng Tại sao ta không rời xa người ấy sớm hơn để gặp người đang bên cạnh ta lúc này. Đừng bao giờ nhốt mình và tự dằn vặt bản thân khi người ấy bỏ rơi bạn, đừng tự trách lỗi do bạn nên không giữ được tình yêu, chỉ đơn giản là người ấy không phải là người xứng đáng nhận được yêu thương từ bạn thôi.

Cứ vui vẻ, cứ hạnh phúc và tự chăm lo cho mình để tiếp tục sống và chợ đợi người tốt hơn, bạn nhé!