doc-bao.com

Xin người đừng nói gì thêm

Xin người đừng nói gì thêm

Thôi người đừng nói gì thêm
Lòng này đã đủ yếu mềm chênh vênh.
Người đi đường nắng rộng tênh
Nơi tôi đứng lại bồng bềnh trong mưa.
-Nắng Lạnh-

Anh biết không?

Có một số âm thanh, một số mùi hương em không thể nào quên được. Như là tiếng anh lách cách pha cafe buổi sớm, lẩm bẩm nói nếu mình có một chiếc máy pha cafe thì sẽ tốt biết bao. Tiếng nước chảy khi anh rửa mặt bằng vòi nước ở bồn rửa bát, rõ ràng là anh lười vào nhà tắm nhưng lại bảo nước ở đó mát hơn. Mùi thơm của cafe bay khắp gian phòng nhỏ, cùng mùi chiếc áo mới khô anh rút ngoài hiên cọ vào mũi em lúc anh ngồi lên lún một góc giường, kiên nhẫn chọc cho em tỉnh ngủ. 

Xem thêm →

Phải chi đó là một giấc mơ ?

Phải chi mai thức giấc
Thấy người vẫn gần bên
Khoảng cách xa ngàn tấc
Hóa một giấc mộng hiền.

Phải chi đó là một giấc mơ ?

Phải chi nhắm mắt lại
Thấy còn được thiết tha
Và bao nhiêu khờ dại
Hóa thành “ngày hôm qua”…

-Nắng Lạnh-

Khi ta bị tổn thương ….

Người ta nói đừng vì một lần tổn thương mà trốn tránh cả đời, đừng vì một chuyện tình đổ vỡ mà đánh mất niềm tin ở tất cả mọi người.

Khi ta bị tổn thương ....

Nhưng người ta không nói, phải làm thế nào nếu đặt hết tất thảy những gì mình có vào một nơi rồi nhìn nó từ từ vỡ vụn, không thể nhặt từng mảnh mà ghép lại, cũng không muốn để ai chạm tới nỗi đau này.

Cô đơn, đôi khi không phải một lựa chọn mà chỉ là một nơi ẩn náu tạm bợ mà thôi.

-Nắng Lạnh-

Tình cảm giữa hai người khác nhau

Tâm ý của tôi đối với người ấy, có yêu thương, có hờn giận, có đợi chờ, có trách móc, chỉ không có đành lòng buông bỏ.

Tấm lòng của người ấy đối với tôi, có thương cảm, có biết ơn, có nỗ lực, chỉ không có tình yêu.

-Nắng Lạnh-

Giá như …!

Giá được làm chiếc gối
Anh ôm mỗi đêm nằm
Làm con mèo màu xám
Anh vẫn thường hay chăm.

Giá được làm ly rượu
Anh uống những ngày buồn
Giá được làm cô gái
Anh yêu hoài không buông.

Giá như ...!

-Nắng Lạnh-

Anh hỏi em có buồn không ư?

Có lẽ em đã quen với việc tự bao dung, tự thương xót chính mình. Em không còn muốn trưng vết thương cho người khác thấy, đôi khi, việc phải miêu tả cảm xúc của bản thân khó khăn tới nỗi em thà nở một nụ cười qua quýt cho xong. Chỉ ai nhiều kiên nhẫn lắm mới có thể nhìn thấu em. Mà người ấy, có lẽ chưa xuất hiện.

Tự mạnh mẽ cũng là chuyện tốt, em đã thôi thất vọng khi nhận lại những thờ ơ.
Vậy mà em lại đau lòng khi anh hỏi em có buồn không.

Bởi vì thực ra, em buồn nhiều lắm. Và em đã đợi câu hỏi này quá lâu rồi.

-Nắng Lạnh-