Đăng bài

Sầu vương

Ta ngồi Lặng lẽ mất nhòe cay
Ngắm cảnh mưa rơi suốt nửa ngày
Khắc khoải đau buồn ôm chữ nhớ
Bơ phờ xót tủi giữ niềm say
Vừa trông kẻ đến về phương đó
Đã thấy người đi khỏi chốn này
Chẳng biết khi nào duyên sẽ đượm
Ta ngồi Lặng lẽ mất nhoé cay.

BDB

Bất hiếu là tội lỗi lớn nhất của con người

Sắp xếp đồ đạc trong phòng sau khi mẹ qua đời, anh phát hiện ra cuốn nhật ký, mẹ viết:
Hồi nhỏ, mỗi lần cho con ăn, ba và mẹ chạy theo con khắp nhà để bón từng muỗng cơm, có muỗng con ăn có muỗng con nghịch nhả ra khắp nhà, cho con ăn xong tuy mệt mẹ phải dọn dẹp. Bây giờ, mẹ già rồi, tay chân lóng ngóng làm đổ vài hạt cơm mà con đã nhăn mặt khó chịu.

Hồi nhỏ, mỗi lần mặc đồ cho con, mẹ phải tìm đủ mọi cách để mặc được bộ đồ vì quá nghịch. Bây giờ, tay run, mắt mờ, mặc đồ cho mẹ khó, con lại nói nặng lời.

Hồi nhỏ, mỗi khi con ngủ, mẹ vẫn hàng đêm kể chuyện cho con nghe để có giấc ngủ ngon. Bây giờ, tai mẹ nghe không rõ, mẹ hỏi lại, con lại hét lên: tai bị điếc à.

Hồi nhỏ, con hiếu kỳ, gặp cái gì cũng hỏi, mẹ giải thích cặn kẻ, có những điều không biết mẹ phải đi hỏi người khác để về trả lời cho con. Bây giờ, mẹ hỏi con, con lại nói: thôi mệt đừng hỏi nữa, lẩm cẩm rồi.

Một đêm mưa to, gió lớn, nước lụt đang dâng lên, con bị sốt, mẹ choàng vội tấm áo mưa cho con, bế con chạy hàng cây số đến trạm xá. Bây giờ, trái gió trở trời, mẹ ho, con lại cằn nhằn: ho chi ho lắm vậy không cho ai ngủ cả.

Anh đã khóc và đứng trước di ảnh: Mẹ ơi ! con xin lỗi mẹ.
Lúc mẹ còn sống, tiếc chi với mẹ miếng ăn ngon, mẹ mất rồi , có cúng ê hề cũng vợ chồng con cái nuốt mà thôi ….

Có những người còn có cơ hội xin lỗi cha mẹ nhưng có người không còn cơ hội.

ST

Tình trong biển tình

Em chẳng còn nhớ được chuyện gì đâu
Nước mắt nông sâu, mọt sầu hạn hán
Nụ cười thô trên bờ môi đã rạn
Cõng bóng chiều chạng vạng phía sau lưng

Biển mênh mông xiết bờ bãi khốn cùng
Con dã tràng mãi xe bờ cát trắng
Có còn đâu, sóng vỗ đời chóng vánh
Cuộc tình mình cũng trôi dạt lênh đênh

Thả bước chân in trên một chuyện tình
Sóng cuốn xô và xóa mờ tất cả
Ta đi qua bao bảo giông tần tả
Đến cuối cùng cũng tan rả thế sao ? ??

Em lại về với bờ bãi hanh hao
Đón cái nắng thốc vào khô mắt ướt
Một vòng tròn đếm dòng hoài niệm ngược
Coi như là …an ủi được không anh ???

?NGỐK?

Nơi đó giờ này có hạnh phúc không anh ?

Nơi đó giờ này có hạnh phúc không anh?
Gió lạnh ùa về… Người có đang mặc ấm?
Người đến sau em – có trao anh một tình yêu sâu đậm?
Có còn thương anh như những buổi ban đầu?

Dẫu tình mình chẳng đi nổi dài lâu…
Nhưng cũng có một thời ta đã từng thương và từng yêu như thế…
Hứa hẹn cùng nhau vượt qua bao dâu bể
Hạnh phúc của chúng mình sẽ gắn chặt đời nhau…
Xem thêm →

Mẹ à …

Mẹ à
hôm nay lại có thêm người nữa bước vào đời và nói thương con
sẽ cùng con gói lại những vuông tròn ngày trước
sẽ nắm tay con qua bao điều mất được
sẽ thương con hơn cả bản thân mình

Con băn khoăn liệu mình có nên tin
có nên vin vào bình yên để thêm một lần tìm nơi mà dựa
con chỉ sợ niềm tin không còn đủ nữa
sau những chuỗi ngày tự ngã tự đứng lên Xem thêm →