doc-bao.com

Tình cảm giữa hai người khác nhau

Tâm ý của tôi đối với người ấy, có yêu thương, có hờn giận, có đợi chờ, có trách móc, chỉ không có đành lòng buông bỏ.

Tấm lòng của người ấy đối với tôi, có thương cảm, có biết ơn, có nỗ lực, chỉ không có tình yêu.

-Nắng Lạnh-

Giá như …!

Giá được làm chiếc gối
Anh ôm mỗi đêm nằm
Làm con mèo màu xám
Anh vẫn thường hay chăm.

Giá được làm ly rượu
Anh uống những ngày buồn
Giá được làm cô gái
Anh yêu hoài không buông.

Giá như ...!

-Nắng Lạnh-

Anh hỏi em có buồn không ư?

Có lẽ em đã quen với việc tự bao dung, tự thương xót chính mình. Em không còn muốn trưng vết thương cho người khác thấy, đôi khi, việc phải miêu tả cảm xúc của bản thân khó khăn tới nỗi em thà nở một nụ cười qua quýt cho xong. Chỉ ai nhiều kiên nhẫn lắm mới có thể nhìn thấu em. Mà người ấy, có lẽ chưa xuất hiện.

Tự mạnh mẽ cũng là chuyện tốt, em đã thôi thất vọng khi nhận lại những thờ ơ.
Vậy mà em lại đau lòng khi anh hỏi em có buồn không.

Bởi vì thực ra, em buồn nhiều lắm. Và em đã đợi câu hỏi này quá lâu rồi.

-Nắng Lạnh-

Ngồi đây…em kể anh nghe

Ngồi đây, em kể anh nghe
Những ngày thu gió vuốt ve vai gầy
Em mong được nắm bàn tay
Cài hoa lên tóc, Và say chuyện tình.

Ngồi đây...em kể anh nghe

Ngồi đây, che bớt chênh vênh
Bờ vai em tựa, nhẹ tênh tiếng cười.
Chỉ cần được ở bên người
Bao nhiêu mưa nắng ngược xuôi nguyện lòng.

Ngồi đây, Cho khóe mắt cong
Cho đôi môi thắm, cho mong nhớ đầy
Cho em mãi đến sau này
còn thương, còn gọi
“Ngồi đây, hỡi người.”

-Nắng Lạnh-

Lệ thường của thế gian này

Hãy để mắt tới những người lặng lẽ,
Buồn hay vui đều ngạo một nét cười
Khi khốn khó cũng chẳng muốn cất lời,
Nặng nhọc mấy cũng vươn mình gánh vác.

Hãy thương họ nhiều gấp đôi người khác,
Bởi vai kia hẳn đã trĩu tủi hờn.
Nào có ai yêu thích sự cô đơn
Chỉ là buộc phải tôi rèn mạnh mẽ.

Lòng kiêu hãnh luôn âm thầm nhắc khẽ
Ngẩng cao đầu, đau đớn cất vào tim.
Làm sao thấu cái giá của lặng im
Là kiên cường hay chẳng còn điểm tựa?

Người yếu đuối được nâng niu, che chở
Kẻ hiên ngang phải tự vá vết thương
Thế gian này chỉ nhìn thấy lệ thường
Nên bỏ sót những tâm hồn buồn nhất.

-Nắng Lạnh-

Cảm giác

Con gái… 

Ngày đầu tiên: Mình nhìn thấy 1 đứa ngốc ngủ ở ghế đằng trước… 
Ngày thứ 2: Mình lại nhìn thấy đứa ngốc đấy bị phạt… 
Ngày thứ 3: Cái đứa ngốc đấy lại đánh nhau… 
Ngày thứ 4: Ô cái đứa ngốc đấy đâu rồi?

Con trai…

Ngày thứ nhất: Khi mình mở mắt ra, mình nhìn thấy cô ấy…cô ấy cười… 
Ngày thứ 2: Mình cố tình bị phạt để nhìn cô ấy cả tiết… 
Ngày thứ 3: Có thằng nói thích cô ấy… 
Ngày thứ 4: Mình ngồi ghế sau rồi nhìn cô ấy, đợi khi cô ấy quay lại và nhìn nhau cười…

Khi Nào Có Đủ Tiền Anh Sẽ Mua Cho Em…

Mua cho em con gấu kia đi anh. Con kia kìa… 

Vừa nói con bé vừa dướn người lên chỉ vào con gấu to nhất được đặt trong cùng. Con gấu rất to, phải gần bằng một người. Trông cũng khá đẹp… 

– “Bây giờ anh chưa có tiền. To lắm, chắc là đắt em nhỉ ?”

Chàng sinh viên nghèo nói với cô bé với vẻ chán chán và xấu hổ. 

– “Mua cho em đi anh, anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy, toàn tặng những thứ em không thích lắm. Em thích con gấu ấy.
– Nhưng anh nói thật mà. Anh xin lỗi nhé. Khi nào có tiền anh tặng em được không?
– Nhưng em muốn bây giờ !”

Chàng trai: “Ừ, rồi khi có tiền anh sẽ mua, nhé… ?”

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .



– ‘Anh ơi, chiều nay đi chơi được không?
– Chiều anh bận rồi. Khi khác được không em ?
– Ừ”
. . . . .
– “Anh ơi, hôm nay đi cắm trại, anh đi không?
– Uây, anh không đi được đâu. Anh lại có việc bận…
. . . . . . . . . . . . . . . .
– Sao cả tháng nay anh không đi chơi với em. Anh tránh em à? – Con bé tức tối hỏi…
– Không! Anh bận thật mà …!
– Anh bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi không giành được 30 phút cho em à?
– Anh xin lỗi…
– Rồi anh trễ hẹn, thất hứa, anh hứa mấy lần nhưng anh chẳng thực hiện được điều gì cả. Em không chịu được đâu… Anh đã không cho em được bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt em… Anh quá đáng lắm!”
Và con bé bỏ đi, vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè… 

Tối đó con bé nhắn tin: “em muốn chia tay”
“sao thế em, anh xin lỗi em rồi mà. Em giận anh à”
“em cảm thấy hết tình cảm rồi, không yêu anh nữa, với lại em cần nhiều hơn những gì anh có thể cho em, quyết định vậy đi”
. . ………..
“anh không muốn, em đừng như thế. Anh yêu em”
….. 

Và chia tay, con bé bắt đầu quen rồi.

Yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn nó, thi thoảng nó có gặp lại người yêu cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp. Có lần nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhãi mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ: “đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…”

2 tháng, nó đã có nười yêu mới được 2 tháng, cũng đồng nghĩa với việc chia tay người yêu cũ 1 khoảng thời gian gần như vậy. 

Máy điện thoại có tin nhắn:
“Em ra ngoài được không?”
“Làm gì, trời đang mưa”
“Em ra cổng thôi, anh muốn gặp em một lúc, nhé”
Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng, tỏ vẻ khó chịu !
– “Gì thế?
– Anh tặng em. Như anh đã hứa. Món quà cuối cùng.”
Nó lặng người. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người yêu nó ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì được bọc kín lại trong giấy bóng..
– “Anh đã hứa tặng em, khi nào anh có đủ tiền, giờ anh mới có đủ … Tặng muộn 1 tí, em sống hạnh phúc nha!”

Nó cầm con gấu to. Nặng trịch không biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa.
Nó đứng lặng đi nhìn người yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra người yêu nó không đi chơi với nó vì anh phải đi làm thêm. Và anh đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.

Người yêu nó đã buông tay khi nó nói chia tay, không níu giữ điều gì, chỉ giữ duy nhất 1 lời hứa với nó – “Anh sẽ mua tặng em khi anh có đủ tiền”

Chiếc ô rơi xuống, nó khóc giữa cơn mưa…
… và nó biết rằng điều nó đã đánh mất sẽ không bao giờ tìm lại được nữa…
                                                                             (Sưu Tầm)